Back to Stories

Tami Simon (trên Insights at the Edge) Hôm nay, tôi trò

Ernest Holmes đã sáng lập ra một tôn giáo mang tên "Khoa học Tâm trí". Ông viết một cuốn sách có tên là Khoa học Tâm trí, mà tôi thấy gần như khó hiểu, nhưng ông cũng viết nhiều cuốn sách đơn giản hơn, trong số đó có cuốn Ý tưởng Sáng tạo ([đó] là nền tảng cho hệ thống niềm tin của tôi) và một cuốn sách khác có tên Điều Gọi Là Bạn. Ban đêm, khi nằm trên giường, tôi đọc hai hoặc ba lời cầu nguyện từ cuốn sách cầu nguyện mà tôi đã viết, rồi đọc hai hoặc ba lời cầu nguyện của Ernest Holmes, và tôi thấy mình phấn chấn và lạc quan.

TS: Khi ông nói rằng Ernest Holmes và cách trình bày ý tưởng của ông là cốt lõi trong đức tin hoặc hệ thống tín ngưỡng của ông, ông có thể cho tôi biết đó là gì, những nguyên tắc đó là gì không?

JC: Nguyên lý là chỉ có một tâm trí, một sức mạnh sáng tạo, rằng tất cả chúng ta đều ở trong đó và thuộc về nó. Khi chúng ta muốn mở rộng bản thân một cách sáng tạo, thì thực ra đó là sức mạnh của Tâm Trí Thần Thánh muốn mở rộng chính nó, nên đó là một câu trả lời. Bạn biết đấy, nhiều khi, người ta nói, "Tôi muốn viết tiểu thuyết, nhưng tôi e rằng đó chỉ là cái tôi của tôi." Ernest Holmes sẽ nói, "Nếu bạn muốn viết tiểu thuyết, đó là Tâm Trí Thần Thánh khao khát được thể hiện chính nó." Nó loại bỏ toàn bộ vấn đề "Đó chỉ là cái tôi của tôi."

TS: Tuyệt vời. À, còn một câu trích dẫn khác mà tôi đọc được của anh mà tôi rất muốn anh bình luận. Câu đó như sau: "Để phát triển như một nghệ sĩ, chúng ta phải sẵn sàng chấp nhận rủi ro. Chúng ta không thể cứ tiếp tục lặp lại những thành công trong quá khứ mãi mãi. Những sự nghiệp vĩ đại được đánh dấu bằng những rủi ro lớn." Tôi tò mò muốn biết liệu hiện tại anh có đang gặp phải những rủi ro nào trong cuộc sống, mà anh gọi là, "Ồ, đó là một rủi ro mà tôi đang chấp nhận."

JC: À. Hiện tại, tôi đang trong giai đoạn đọc sách. Như tôi đã nói, tôi đang đọc Mozart's Ghost, tôi đang đọc cuốn End of Story của John Bower, tôi đang đọc cuốn The Monk Upstairs của Tim Farrington. Điều tôi muốn làm lúc này là giải trí, để tôi không chỉ nhìn chằm chằm vào những bức tường và tự hỏi, "Sao mình không nghĩ ra được gì để viết nhỉ?". Thay vào đó, tôi đang tìm kiếm những điều thú vị. Tôi đang suy nghĩ xem mình muốn làm gì tiếp theo. Tôi có ba vở nhạc kịch cần chỉnh sửa, và tôi hy vọng có thể lôi kéo Emma quay lại để cùng tôi làm việc một chút. Tôi vừa mới lên dây đàn piano, nghĩa là tôi lại đang dấn thân vào âm nhạc.

TS: Với tôi, việc đang trong giai đoạn đọc sách thú vị là điều hợp lý. Tuy nhiên, tôi tò mò, khi nghĩ đến ý tưởng chấp nhận rủi ro, ngay cả khi nhìn lại vài năm qua, điều gì khiến anh nhận ra là điều khiến anh phải thốt lên: "Ồ, đúng là rủi ro!"?

JC: Tôi đã viết một cuốn hồi ký.

TS: Nghe có vẻ mạo hiểm quá!

JC : Thật mạo hiểm. Trong hồi ký, tôi đã kể về những khó khăn mà mình đã trải qua. Tôi đã bị suy nhược thần kinh ba lần và phải nhập viện. Hồi ký cũng đề cập đến điều đó. Điều tôi nhận thấy, khi xuất bản hồi ký, là thế giới bị chia rẽ giữa những người cho rằng thật tuyệt khi tôi nói về mọi thứ, và những người chỉ đơn giản là không muốn biết. Cuốn sách được đánh giá rất không đồng đều. Một nửa cảm thấy bị xúc phạm khi tôi từ bỏ vị trí của mình, và một nửa lại vui mừng vì điều đó.

TS: Vâng, tôi muốn cảm ơn Julia, và rõ ràng tôi là một trong những người hoan nghênh sự sẵn lòng minh bạch và cởi mở của bạn về cuộc sống. Tôi nghĩ thật hữu ích khi mọi người không có những dự đoán riêng, mà biết được sự thật về những người họ ngưỡng mộ. Tôi nghĩ điều đó rất hữu ích. Nó nhân văn hóa tất cả chúng ta. Tôi muốn khen ngợi bạn!

JC: Tôi hy vọng thông tin này hữu ích.

TS: Trong hồi ký—tôi chưa đọc, và có lẽ nhiều thính giả của chúng ta cũng chưa—anh đã rút ra điều gì khi mô tả những cơn suy nhược thần kinh này, về việc chúng đã mang lại sự hiểu biết hay thấu hiểu nào cho cuộc đời anh? Bối cảnh của những trải nghiệm đó khi nhìn lại chúng là gì?

JC: Tôi nghĩ điều tôi muốn truyền tải trong hồi ký này là tôi vẫn tiếp tục làm việc. Tôi không hề bị suy nhược thần kinh rồi nói, "Thôi, thế là hết!". Tôi đã từng bị suy nhược thần kinh, và tôi đã viết về nó. Một người bạn của tôi [vừa đọc hồi ký] nói với tôi rằng anh ấy nghĩ tôi giống như một chú thỏ Energizer, rằng tôi cứ tiếp tục làm việc. Tôi nghĩ điều đó cũng có phần đúng, và tôi nghĩ có lẽ điều đó truyền cảm hứng cho mọi người khi đọc được rằng tôi đã không ngừng sáng tạo.

TS : Thật truyền cảm hứng! Tôi nghĩ mọi người sẽ rất, rất có ý nghĩa khi nghe điều đó.

Julia, khi cuộc trò chuyện của chúng ta sắp kết thúc, đây có vẻ là một yêu cầu hơi khác thường, nhưng tôi tò mò liệu bạn có sẵn lòng để lại cho người nghe một lời chúc phúc nào đó liên quan đến cuộc sống sáng tạo của họ không.

JC: Có một bài hát tôi hay hát, [Hát] "Thời gian như một dòng sông. Ta rửa sạch xương cốt như rửa sạch đá. Thời gian như một dòng sông. Ta rửa sạch xương cốt như rửa sạch đá. Thời gian không phải là câu trả lời. Thời gian không phải là cuộc hành trình. Thời gian là nơi ta du hành trong khi ta học hỏi phần còn lại. Rửa sạch trong dòng sông của bản thân."

Khi tôi giảng dạy, tôi thường cho lớp mình hát bài hát đó, và dường như nó giúp mọi người bình tĩnh hơn và sẵn sàng chấp nhận rủi ro.

TS : Tuyệt vời! Cảm ơn Julia rất nhiều. Cảm ơn sự trung thực, tấm lòng, lòng dũng cảm và sự minh bạch của bạn. Tôi thực sự trân trọng điều đó.

JC : Không có gì! Thật tuyệt khi có cơ hội được nói chuyện với bạn lần nữa.

Share this story:

COMMUNITY REFLECTIONS