Back to Stories

Trở về làng

Đối với những người sống ở thành thị, việc trở về với cuộc sống làng quê thực sự có ý nghĩa gì? Động lực nào thôi thúc người ta đảo ngược dòng di cư của tổ tiên họ lên thành phố? Sống trên đất liền, tự tay trồng trọt, tự tay may vá quần áo và dựng nhà có thể mang lại điều gì cho những tâm hồn khao khát một kết nối thực sự với Trái Đất? Hằng Mai, một nông dân thuần nông và doanh nhân xã hội người Việt, cùng với người bạn đời Châu Dương, làm bà đỡ cho những người muốn chuyển đổi về làng quê, đã suy ngẫm về câu hỏi này.

Tôi thuộc thế hệ bùng nổ dân số ở Việt Nam sau khi chiến tranh kết thúc năm 1975. Thế hệ tôi đã trải qua cuộc sống khó khăn ở thành phố sau chiến tranh. Chúng tôi không có đủ thức ăn, quần áo, thậm chí cả nước sạch. Sau giờ học, tất cả chúng tôi đều phải làm việc nhà như xếp hàng lấy nước, đi bộ hoặc chở nước về nhà. Tất cả chúng tôi đều phải tìm cách lấy đủ nước cho gia đình. Có lần tôi hỏi bố: "Nếu chiến tranh lại nổ ra, nhà mình không có nước sạch và điện, thì mình phải làm sao?". Bố tôi nói: "Về làng đi con".

Vậy là tôi bắt đầu hiểu rằng trong thời chiến, người ta có thể về làng hoặc vào rừng. Chỉ có ở làng hoặc trong rừng mới có thể tìm được thức ăn và nơi trú ẩn. Thời bình, người ta phá rừng, rời làng lên thành phố. Giống như nhiều bạn bè cùng trang lứa, tôi chỉ về làng vào kỳ nghỉ hè, và tất cả chúng tôi đều muốn ở lại thành phố. Phong trào chỉ diễn ra theo một hướng: từ làng ra thành phố, từ thành phố nhỏ ra thành phố lớn, và từ thành phố lớn ra siêu đô thị. Làng dần trở nên vắng vẻ.

Tuy nhiên, trong những năm gần đây, tại Việt Nam, tôi đã chứng kiến ​​một dòng chảy ngược từ thành thị về nông thôn. Đây là một dòng chảy nhỏ, nhưng liên tục chảy dọc theo dòng di cư nông thôn - thành thị chính thống. Khi nhìn vào dòng chảy ngược này, tôi có thể phân loại thành 5 nhóm:

Nhóm 1: Những người muốn làm nông như một hình thức trị liệu
Nhóm 2: Những người muốn làm nông nghiệp như một hoạt động giải trí
Nhóm 3: Những người làm nghề nông để kiếm sống
Nhóm 4: Những người chọn nghề nông làm phương tiện mưu sinh, tự cung tự cấp
Nhóm 5: Những người chọn nghề nông làm nghề chính và kiếm lời để bán

Hầu hết mọi người thuộc nhóm 1 và 2. Nhóm 3 cũng khá quan trọng. Một số người thành công trong việc kiếm sống bằng nghề nông, nhưng rất nhiều người thất bại. Nhóm 4 đang dần tăng lên. Đó là những người trẻ rời thành phố và trở về với gia đình ở làng quê. Họ chọn làm nông trên đất của gia đình và tự kinh doanh. Nhóm 5 là nhóm nhỏ nhất. Một số người từ nhóm 3 và 4 bắt đầu gia nhập nhóm 5.

Tôi muốn mời bạn gặp gỡ những người trẻ thuộc nhóm 4 và tìm hiểu câu chuyện của họ.
---------------------------------
TRANG BUI (Hà Nội)
Trang

Tôi học được kỹ thuật nhuộm tự nhiên từ mẹ của bạn tôi, người H'Mông. Tôi chỉ theo mẹ và làm theo những gì mẹ dặn. Việc nhuộm mất khoảng 2-3 tiếng mỗi ngày. Thời gian còn lại, tôi phụ giúp việc nhà như thái rau cho lợn, bóc ngô cho gà, nhổ cỏ và thu hoạch rau. Tôi làm bất cứ việc gì cần làm. Chúng tôi thường cùng nhau làm việc nhà. Tôi làm hết sức mình mà không hề bị áp lực. Mọi người không coi trọng năng suất. Điều quan trọng nhất là chia sẻ công việc và cùng nhau làm.

Tôi nhuộm vải và dùng nó để may quần áo và phụ kiện. Cách đây không lâu, tôi cũng bắt đầu trồng cây lấy sợi nhuộm và dệt vải. Tôi nhận ra mình gần như không cần mua sắm hay tiêu tiền, nên quyết định rời thành phố đến sống ở nông trại. Ở đó, chúng tôi có thể tự trồng trọt và có thời gian chăm sóc bản thân. Tôi về Hà Nội hai tháng một lần. Khi tìm được một nông trại phù hợp, tôi sẽ chuyển đến đó sống luôn.

Sản phẩm của Trang
Bạn bè tôi thường phàn nàn rằng tôi bán sản phẩm nhuộm chàm với giá quá rẻ. Tôi không thể định giá cao, vì tôi muốn bán cho những người cùng cảnh ngộ. Những người làm nông, kiếm ít tiền thì không thể mua được giá cao. Bạn bè tôi nói rằng giá cả không phản ánh đúng chất lượng và giá trị của sản phẩm thủ công.

Tôi nghĩ giá trị của một sản phẩm nên do nhà sản xuất quyết định. Nếu tôi thấy đủ thì nó sẽ đủ.
Tôi hy vọng được sống trong một cộng đồng mà mỗi thành viên đều có thể làm bất cứ việc gì bằng chính đôi tay của mình: trồng trọt, chăn nuôi, làm đồ nội thất, nhà cửa, dụng cụ và quần áo. Chúng ta có thể trao đổi sản phẩm với nhau.
Đầu năm nay, khi còn sống ở nông trại, tôi đã may quần áo cho mọi người để đổi lấy dứa. Chúng rất ngon. Gần đây, tôi ở nhờ nhà một người bạn và giúp bạn tôi sửa sang nhà cửa. Đổi lại, bạn tôi cho tôi thức ăn và chỗ ở.

Điều này làm tôi nhớ lại rằng trước khi có máy móc, con người dùng tay để làm mọi thứ. Đó là lý do tại sao tôi muốn trao đổi sản phẩm của mình với các sản phẩm tự làm khác. Tôi rất vui khi đổi sản phẩm của mình lấy xoài, đậu phộng, mơ muối, rong biển và thậm chí là hai cuốn sách (mà tôi rất thích). Tôi hy vọng sẽ gặp gỡ thêm nhiều bạn bè cùng chung con đường này và học hỏi được nhiều điều thú vị khi chia sẻ và trao đổi các sản phẩm tự làm của mình.

----------------------------------------
NHẬT NGUYÊN (Quảng Nam)
Nhật đang ở góc đọc sách của mình, nhìn ra cánh đồng lúa
Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo. Bố mẹ tôi làm nông và theo đạo Phật. Chúng tôi sống trên một hòn đảo nhỏ ở miền Trung Việt Nam. Đó là một vùng bị ngập lụt. Tôi tốt nghiệp đại học với bằng kỹ sư công nghệ năng lượng và môi trường. Tôi đã làm kỹ sư trong hai năm và áp dụng những gì đã học, nhưng tôi không tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống.

Tôi nghỉ việc để có thời gian suy ngẫm. Trong thời gian này, tôi tự hỏi: “Tại sao mình không tự trồng trọt? Tại sao mình phải đi làm kiếm tiền mua thức ăn, trong khi gia đình mình có đất đai và nhu cầu của mình thì tối thiểu?”

Thật khó để bất kỳ bậc cha mẹ nào chấp nhận việc đứa con mình đã bỏ tiền mồ hôi công sức để học đại học giờ lại muốn quay lại làm nông. Tôi đã cãi nhau với bố mẹ rất nhiều lần. Trước ý chí mạnh mẽ và quyết tâm làm nông không hóa chất của tôi, bố mẹ đành phải đồng ý cho tôi thử sức.

Tôi bắt đầu bán rau vào tháng 7 năm 2017. Khách hàng của tôi là bạn bè đại học và những người ăn chay. Hiện tại, tôi có 60 khách hàng quen. Hàng tuần, tôi thu hoạch rau, gói trong lá chuối và vận chuyển bằng xe máy đến những khách hàng sống trong phạm vi 4-40 km từ nhà tôi. Tôi rất vui khi được trồng thực phẩm sạch và bán chúng với giá tốt. Khách hàng của tôi cũng rất hài lòng khi được tiêu thụ những sản phẩm sạch đó.

Gia đình tôi có 4 người. Tổng diện tích đất chúng tôi sở hữu và thuê là 5.000 m2. Tôi dành 1.000 m2 cho rừng lương thực. Chúng tôi trồng lúa hai lần một năm trên diện tích 800 m2 và thu hoạch được 600 kg lúa khô. Lúa gạo dư thừa so với nhu cầu. Chúng tôi cũng trồng rau, đậu phộng, ngô, khoai lang, cà tím và bí. Chúng tôi sản xuất nhiều hơn mức có thể ăn.

Chúng tôi chỉ cần tiền để mua muối, đường, nước tương và gia vị. Chúng tôi chi tiêu nhiều nhất vào các dịp giỗ và họp mặt gia đình. Tôi muốn dần dần giảm chi tiêu cho việc này. Mỗi tháng tôi chỉ tốn khoảng 8-20 đô la tiền xăng, nên không có áp lực phải kiếm tiền.

Khi bắt đầu làm nông, tôi đã học được rất nhiều từ những người khác. Tôi nhận ra rằng rừng thực phẩm nên được phân tầng và đa dạng sinh học. Từ giữa năm 2018, tôi đã đến thăm các trang trại khác. Tôi tin rằng rừng thực phẩm là hướng đi đúng đắn. Tôi thực sự được truyền cảm hứng. Đầu năm 2019, tôi đã bắt đầu xây dựng rừng thực phẩm của mình.

Tôi đang cố gắng rút ngắn khoảng cách giữa người trồng trọt và khách hàng. Khách hàng càng sống gần trang trại thì càng tốt. Tôi muốn xây dựng một hợp đồng dài hạn giữa trang trại và khách hàng, đồng thời cung cấp sản phẩm theo mùa. Mỗi năm, tôi muốn nghỉ đông hai tháng.

Tôi lấy cảm hứng từ lối sống “tối giản nhu cầu, biết thế nào là đủ” và cố gắng thực hành. Điều này có nghĩa là ít ham muốn hơn cho bản thân và biết ơn mọi thứ trong cuộc sống này. Tôi hạnh phúc hơn mỗi ngày, cảm thấy được yêu thương và yêu thương nhiều hơn.
Tôi sẽ tiếp tục làm vườn để trở thành một người tốt hơn, biết cách sống hòa hợp với thiên nhiên.
----------------------------------
3 NỮ TRẺ: SEN TRẦN, NHUNG HOÀNG, HẠNH PHẠM (tỉnh Đồng Nai)
3 chị em trong khu vườn của họ
Câu hỏi mà mọi người thường hỏi tôi nhất trong hai năm qua kể từ khi tôi bắt đầu làm vườn là "Làm thế nào để kiếm sống bằng nghề làm vườn?"

Tôi và bạn bè quyết định về quê làm vườn sau 4 năm làm việc chung ở một cơ quan nhà nước. Chúng tôi nghỉ việc, học làm vườn và tìm đất để mua. Chúng tôi không có nhiều tiền. Chúng tôi quyết định mua một khu vườn có một căn nhà nhỏ trên đó để không phải tốn tiền xây dựng. Chúng tôi biết rằng hai năm đầu sẽ chẳng kiếm được đồng nào. Vậy nên câu hỏi đặt ra là: Làm thế nào để tự chủ nhất mà vẫn tiết kiệm được chi phí?

Chúng ta thường cân nhắc rất lâu trước khi mua bất cứ thứ gì. Chúng ta chỉ mua những gì mình cần, chứ không phải những gì mình muốn. Điều này giúp chúng ta hình thành thói quen chi tiêu hợp lý. Mỗi tháng, chúng ta cần khoảng 80 đô la Mỹ để trang trải chi phí cá nhân và một số chi phí liên quan đến làm vườn.
Hiểu được nhu cầu của mình giúp chúng ta lập kế hoạch cân bằng giữa việc làm vườn và kiếm tiền.
Chúng tôi cố gắng tự tay làm mọi thứ có thể, để không cần mua sắm hay trả tiền cho dịch vụ. Ưu tiên hàng đầu của chúng tôi là tự cung tự cấp lương thực. Ngay sau khi mua được khu vườn, chúng tôi bắt đầu trồng nhiều loại đậu và hạt, rau củ và cây lâu năm. Chúng tôi cũng hái rau dại ăn được trong vườn để làm bữa ăn.

Chúng tôi trao đổi nông sản với các vườn và trang trại khác. Ai có chuối dư thì đổi lấy khoai lang. Chúng tôi có thể thưởng thức đa dạng nông sản mà không cần phải trồng tất cả, và cũng tránh được tình trạng dư thừa. Khi đến thăm bạn bè, quà tặng luôn đến từ vườn nhà.

Chúng tôi cũng học cách làm đồ nội thất như bàn ghế, kệ để đồ và kệ để quần áo. Chúng tôi thu gom gỗ pallet và cành cây đã qua sử dụng từ vườn nhà và từ hàng xóm. Gần nhà có một xưởng mộc và họ cho chúng tôi gỗ thừa.

Chúng tôi dùng vỏ quả để làm enzyme giặt quần áo và bát đĩa. Chúng tôi hái bồ hòn và thảo mộc để làm dầu gội. Để làm kem đánh răng, chúng tôi trộn lá trầu, muối và nước cốt chanh. Chúng tôi dùng củi để nấu ăn. Vào mùa mưa, chúng tôi hứng nước mưa. Vào mùa khô, chúng tôi tái sử dụng nước rửa để tưới rau. Vì chúng tôi có rừng thực phẩm, nên mùa khô chúng tôi không cần nhiều nước.

Trong năm đầu tiên, chúng tôi rèn luyện kỹ năng làm vườn và các kỹ năng khác để chuẩn bị cho cuộc sống mới. Chúng tôi chưa kiếm được tiền từ việc làm vườn, nhưng chúng tôi cảm thấy rất vui khi làm việc đó.

Năm thứ hai, chúng tôi hết tiền tiết kiệm. Chúng tôi nghĩ ra nhiều cách khác nhau để kiếm thêm tiền. Thậm chí, chúng tôi còn cân nhắc việc một người sẽ trở về thành phố kiếm tiền, còn một người sẽ ở lại làng. Nhưng chúng tôi không còn cảm thấy thoải mái với cuộc sống thành thị nữa, nên chúng tôi nhanh chóng từ bỏ ý định đó. Làm sao để kiếm tiền mà không phải rời xa làng quê hay phải đánh đổi cuộc sống giản dị? Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, chúng tôi quyết định bán đồ ăn sáng ở chợ địa phương. Chúng tôi nấu đồ ăn sáng bằng nông sản trong vườn và đóng gói bằng lá chuối hoặc túi giấy. Dần dần, khách hàng của chúng tôi bắt đầu tự mang hộp đựng đến mua đồ ăn sáng.

Bán đồ ăn sáng là giải pháp tạm thời cho đến khi chúng tôi có thể kiếm được chút tiền từ khu vườn của mình. Chúng tôi nghĩ mình đã có câu trả lời cho câu hỏi mọi người thường hỏi:
Chúng ta có thể kiếm sống nhờ vào khu vườn, nhờ vào cộng đồng địa phương và nhờ vào nỗ lực của chính mình.

---------------------------------
DÂN VŨ (tỉnh Ninh Bình)
Tôi đã từng làm việc 3 năm ở Nhật. Khi trở về, tôi tự hỏi: "Mình sẽ làm gì ở Việt Nam?". Người bạn thân của tôi ở Nhật nói với tôi: "Cậu nên dành một hoặc hai năm để thử sức, tìm hiểu xem mình thích làm gì. Nếu cậu yêu thích công việc của mình, thì công việc sẽ như một trò chơi. Khi đó, công việc sẽ thú vị như chơi bóng đá vậy".

Mọi người thường nói tôi giỏi bán hàng nên tôi quyết định đi làm nhân viên bán hàng ở Hà Nội. Sau một năm thử việc, tôi nhận ra cuộc sống ở Hà Nội không mấy lành mạnh.

Dù có tiền cũng không mua được sức khỏe. Tôi quyết định trở về làng.

Tôi gặp một người bạn đã từ bỏ cơ hội ở lại Nhật Bản để trở về làng sống cùng bố mẹ. Anh ấy nói: “Được sống cùng bố mẹ và trò chuyện với họ mỗi ngày khiến tôi rất hạnh phúc”. Câu chuyện của anh ấy đã giúp tôi tự tin hơn vào quyết định trở về làng để gần bố mẹ.

Khi mới về nhà, tôi dành nhiều thời gian quan sát khu vườn, đọc sách và nấu ăn. Tôi bắt đầu trồng lúa, nuôi gà và trồng đậu. Tôi học được những kỹ năng mới trong làm vườn và trồng trọt. Tôi đi khắp nơi để thu thập hạt giống các loại trái cây mà gia đình tôi yêu thích, chẳng hạn như mít, ổi, mãng cầu, nhãn, xoài, vải, chuối, đu đủ... và trồng chúng trong vườn.

Tôi có một kỷ niệm tuổi thơ đẹp về khu vườn nhà hàng xóm. Hồi nhỏ, tôi rất thích khu vườn đó vì ở đó có rất nhiều cây ăn quả. Tôi muốn để lại một khu vườn xinh đẹp như vậy cho con cháu mình.

Khu vườn của chúng tôi rộng khoảng 1500 m2. Chúng tôi cũng có một cánh đồng lúa tương tự và một ao cá. Điều này giúp việc tự cung tự cấp dễ dàng hơn.

Mẹ tôi từng là một người đan rơm khéo léo khi còn trẻ, nhưng bà đã bỏ nghề một thời gian dài. Tôi khuyến khích bà tiếp tục nghề này, và tôi sẽ phụ trách việc bán hàng.
Mẹ của Dan và các sản phẩm của bà
Vậy nên bây giờ thu nhập chính của gia đình tôi đến từ "công việc phụ". Chúng tôi làm và bán túi rơm và thảm rơm. Nông sản trong vườn đủ cho cả nhà ăn. Chúng tôi cũng chia sẻ nông sản với các thành viên khác trong gia đình.


Chúng tôi tự sản xuất khoảng 80-90% nhu cầu thực phẩm như gạo, rau, trái cây, cá, gà, ngỗng và trứng. Cuộc sống của chúng tôi rất viên mãn.

------------------------------------
Gia đình HUY và VY (tỉnh Đồng Nai)
Nhà tranh của Huy và Vy
Vợ chồng tôi trở về làng cách đây ba năm. Ban đầu, chồng tôi, Huy, xin bố mẹ một mảnh đất nhỏ ở góc xa nhất của trang trại. Chúng tôi bắt đầu trồng những gì cần thiết nhất, chẳng hạn như rau, thảo mộc, tre, cây ăn quả và cây rừng. Chúng tôi thu thập hạt giống từ bạn bè và gia đình, rồi ủ phân hữu cơ, nên không cần mua. Tất cả những gì chúng tôi cần là thời gian và công sức. Sau năm đầu tiên, chúng tôi đã sản xuất được nhiều hơn mức cần thiết và bắt đầu bán.

Chúng ta nghĩ rằng nếu chăm chỉ làm vườn, chúng ta có thể kiếm được nhiều tiền như người lao động ở thành phố. Chúng ta cảm thấy khỏe mạnh và thế là đủ. Mặc dù không kiếm được nhiều tiền, chúng ta cũng tiêu ít hơn.

Chúng tôi tự tay làm ra nhiều thứ và có nhiều thời gian hơn cho bản thân và gia đình.

Chúng tôi nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ gia đình và cộng đồng. Bố mẹ Huy chia sẻ một phần đất đai và cũng chia sẻ kinh nghiệm làm nông với chúng tôi. Khi chúng tôi chuyển đến một trang trại mới, chủ trang trại cho chúng tôi sử dụng một mảnh đất nhỏ để xây nhà và canh tác. Hàng xóm cho chúng tôi rất nhiều thức ăn, và bạn bè cũng đến giúp đỡ khi chúng tôi cần. Đó là cách chúng tôi sống bây giờ, và cũng là cách các thế hệ trước đã sống.
bạn bè đến giúp xây nhà
Sau một thời gian sống cùng gia đình Huy, chúng tôi quyết định chuyển ra ngoài để bắt đầu cuộc sống tự lập. Để bớt phụ thuộc vào tiền bạc, chúng tôi cần có kỹ năng. Huy xây nhà, trồng trọt trong vườn, làm đồ nội thất và đồ gia dụng. Khi chúng tôi cần tiền, Huy làm việc cho chủ trang trại. Khi rảnh rỗi, anh ấy làm thìa gỗ để bán. Tôi đảm nhiệm việc nhà và chăm sóc em bé. Một số bạn bè thấy cuộc sống của chúng tôi giàu có và sung túc, những người khác lại lo lắng rằng chúng tôi không đủ sống. Mỗi người chúng tôi đều có quan điểm khác nhau về đủ sống. Chúng tôi không thể dùng một thước đo duy nhất, nhưng mỗi người cần nhìn vào bên trong để biết mình có hài lòng hay không.
Huy đang làm thìa gỗ
Nhiều người bảo lối sống của chúng tôi quá cực đoan. Họ cũng cảnh báo chúng tôi cần phải thay đổi sau khi có con. Con trai chúng tôi giờ đã 10 tháng tuổi, và mỗi ngày chúng tôi đều biết mình đã quyết định đúng đắn.
Lối sống này không chỉ phù hợp với chúng tôi mà còn với cả con trai tôi nữa. Sau khi có con, chúng tôi chắc chắn rằng mình cần phải sống sao cho không ảnh hưởng đến tương lai của con. Chúng tôi không thể chỉ sống để thỏa mãn bản thân mà đánh đổi bằng việc làm cạn kiệt nguồn tài nguyên vốn thuộc về con trai tôi và các thế hệ tương lai.
Chúng tôi có niềm tin mạnh mẽ vào lựa chọn của mình. Chúng tôi không thay đổi lối sống sau khi sinh con, mặc dù hiện tại chúng tôi phải đối mặt với nhiều thách thức khác nhau.
Huy đang chơi với con trai của mình
Mỗi ngày khi tôi bế con đi dạo, khi tôi bế con ngủ, khi tôi chơi với con, khi tôi nhìn con lớn lên, tôi tự nhủ mình sẽ tiếp tục lối sống tự lập và không lãng phí vì tương lai của con.
Tương lai sẽ là những bông hoa nở rộ từ hạt giống mà chúng ta gieo trồng và nuôi dưỡng ngày hôm nay.
------------------------
Đó là những câu chuyện của những người trẻ đã rời bỏ thành phố và trở về làng quê.

Những người trẻ này có thể còn độc thân hoặc đã kết hôn, có con hoặc chưa có con. Họ có thể đến từ bất kỳ vùng miền nào trên đất nước. Họ sở hữu đất đai, hoặc họ sống chung với cha mẹ, hoặc họ sử dụng đất của bạn bè. Họ làm bất cứ công việc gì cần thiết và có thể làm được: nhuộm quần áo hoặc trồng rau, bán đồ dệt hoặc bánh tự làm, bán xôi ăn sáng ở chợ địa phương hoặc làm thìa gỗ.
Những câu chuyện này không phải về việc chuyển nhà hay thay đổi sinh kế. Chúng là về lựa chọn của họ, lựa chọn cho một cuộc sống giản dị và tự cung tự cấp. Cuộc sống này nhẹ nhàng hơn cho chính họ và cho Trái Đất.

Còn chúng ta thì sao -- chúng ta đưa ra những lựa chọn gì?

Những ngày này, chúng ta nghe rất nhiều về đại dịch virus corona đang lan rộng ở Trung Quốc và trên toàn thế giới. Tất cả chúng ta đều tự hỏi về sự an toàn và an ninh của cuộc sống của mình, của những người thân yêu và của xã hội. Chúng ta không thể chỉ nghĩ về đại dịch và phương pháp điều trị mà không nghĩ đến những lựa chọn hàng ngày của mình. Chúng ta chọn nền kinh tế toàn cầu hay địa phương? Chúng ta chọn các siêu đô thị với thị trường tiêu dùng lớn nhưng phụ thuộc vào nguồn lực bên ngoài, hay những cộng đồng nông dân và nhà sản xuất nhỏ tự cung tự cấp?

Chúng ta chọn thay đổi bản thân hay chờ đợi thế giới thay đổi?

Bill Mollison, người sáng lập nuôi trồng thủy sản, cho biết
“Thay đổi lớn nhất chúng ta cần thực hiện là chuyển từ tiêu dùng sang sản xuất, dù chỉ ở quy mô nhỏ, ngay trong chính khu vườn của mình. Chỉ cần 10% trong số chúng ta làm được điều này, sẽ có đủ cho tất cả mọi người. Vì vậy, những người cách mạng không có vườn, phụ thuộc vào chính hệ thống mà họ đang công kích, và chỉ sản xuất ra lời nói và đạn dược, chứ không phải thức ăn và nơi trú ẩn, thật vô ích.”


Liệu chúng ta có thể tạo ra sự thay đổi này không? Hay ít nhất, liệu chúng ta có thể ủng hộ và tôn trọng những người lựa chọn cuộc sống giản dị và tự lập?


Khi tôi gửi bài viết này cho biên tập viên, cô ấy đã hỏi tôi những câu hỏi sau:

H: Những câu chuyện này nghe có vẻ giống như Utopia. Liệu chúng có gặp phải thách thức nào không? Chúng có dễ bị tổn thương không?

A: Họ phải đối mặt với nhiều thách thức. Một số thách thức đến từ bên trong: bao nhiêu là đủ? Khả năng của tôi đến đâu? Một số thách thức khác đến từ gia đình và bạn bè, hoặc từ đất đai cằn cỗi, hoặc từ ô nhiễm, hoặc từ hệ sinh thái bị hủy hoại. Những người trẻ này chọn con đường khó khăn mà nhiều người không muốn thử.

H: Họ có thể sống như thế này được bao lâu?

A: Tôi không biết. Nhưng tôi biết một điều: những người có thể thực hiện từng bước nhỏ ngắn hạn để đạt được mục tiêu dài hạn sẽ tiến xa. Họ chuẩn bị một khoản tiền cho nhu cầu ngắn hạn và kỹ năng cho hành trình dài hạn của mình.

H: Có nhiều không?

A: Tôi không biết. Bạn có thể thấy luồng nhưng không biết có bao nhiêu luồng đang tham gia và sẽ tham gia vào luồng đó.

Share this story:

COMMUNITY REFLECTIONS

1 PAST RESPONSES

User avatar
Kristin Pedemonti Jul 8, 2021
Thank you for sharing the details which help us understand how these choices work in Vietnam. I resonate so much with all stated here.In the US, this choice is a bit more challenging because do not have many 'villages' to return to, land is expensive most places, so there is an additional layer to figure out how to overcome.And yet I know many making similar choices: working in small organic farms, going "off the grid" building their own energy efficient small homes. This intrigues me too.I've lived mostly simply the last 16 years since selling my home and most of my possessions to create/facilitate (upon invitation) a volunteer literacy program in Belize. Since then I've done my best to continually share my skills for free or reduced cost for those who need what I have to offer: these days Narrative Therapy practices to assist in recovery from trauma. My view is to share with those who need in exchange for what I may need. It mostly works out. I'd like to also move away from the east... [View Full Comment]